Năm 2013, UNICEF ​​đã phát hành một “report card” đánh giá chất lượng cuộc sống của trẻ em ở 29 nước giàu nhất thế giới. Họ kết luận rằng trẻ em Hà Lan là hạnh phúc nhất, dựa trên 5 tiêu chí:

1) Điều kiện vật chất trong đó có mức thu nhập của gia đình

2) Sức khỏe và điều kiện an ninh

3) Giáo dục

4) Đặc thù của cuộc sống liên hệ đến rủi ro rượu, ma túy

5) Môi trường sống và nhà ở

Hà Lan đứng đầu bảng khi đạt điểm cao nhất ở tiêu chí số 3 và số 4, các tiêu chí còn lại đều khá cao. Bốn xứ Bắc Âu (Phần Lan, Iceland, Na Uy và Thụy Điển) chiếm 4 vị trí tiếp sau Hà Lan. Mỹ, được xem như một trong những nước giàu nhất thế giới nhưng lại xếp hạng 26, chỉ tốt hơn ba xứ nghèo hơn nhiều là Lituania, Lettonia và Roumania.

Ngay cả trẻ em Hà Lan cũng đã tự bình chọn cho hạnh phúc của mình, với 95% “báo cáo mức độ hài lòng cao trong cuộc sống”. Không có gì tuyệt vời hơn khi nghĩ đến những đứa trẻ cảm thấy vui vẻ về sự tồn tại của chính mình. Đó chính ra là điều đương nhiên phải như vậy, bởi lẽ tuổi thơ là thời gian để tạo ra kỉ niệm, vượt qua những ranh giới, và hưởng thụ sự vui vẻ. Nhưng điều đáng buồn là thứ hạnh phúc bẩm sinh ấy của trẻ em ở Hà Lan lại đối lập với sự bất mãn thường thấy của nhiều trẻ em ở Bắc Mỹ